Ta đi...nhặt lại chính mình
Giữa dòng đời nghiệt nghe tình xót xa
Anh là nỗi nhớ hôm qua
Ghi vào ký ức lòng mà chữa phai
Ta đi.....nhặt lá vàng bay
Về mang ghép lại những ngày đau thương
Phải anh là....giọt mưa tuôn
Từ đâu đổ nhẹ gieo buồn khắp nơi???
Ta đi...đi mãi giữa đời
Chợt nghe lạc lõng giữa trời Xuân sang
Dừng chân đếm bước hoang mang
Nghe hồn thơ khóc....lỡ làng ai ơi
Vô tình....ta để đánh rơi
Chữ Thương vần Nhớ trong lời thơ đan
Phải anh....là gió đêm mang
Bao ngàn tỉếc nuối....tay đàn em buông???
NuocMatMuaThu
Có Phải...Là Anh???
Lượt đọc: 3200 |
13 Đánh giá: 6,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Cảm ơn bạn đã chấm điểm!
❊ ❊ ❊
Được bạn: ĐT đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011
