Em thương những vận thơ ai đốt
Nào biết trước mình sắp hỏa thiêu
Lửa bén câu thơ tình viễn xứ
Mùa Thu năm cũ bỗng phiêu diêu
Tiếc nửa câu thơ vừa cháy rụi
Mà ai đem đốt dưới Trăng mờ
Thấy hồn con chữ đang tìm kiếm
Có giấc điệp nào ngộp khói thơ ?
Đừng trách màu em pha kỷ niệm
Thủy chung ... dẫu cứa nát tim mềm
Mười năm vẫn chỉ là hôm trước
Đợi giấc tình hoài mong nắng đêm
Anh từ đâu đến đừng lay động
Cứ đứng bên đời em lặng thinh
Và dẫu chưa lần ta gặp gỡ
Nhưng lòng đã lắm phút yên bình
Tro thơ huyền bí tạo hình
Một màu cát bụi hiển linh trần truồng
Bám vào từng mảng linh hồn
Người ,Thơ ... vương vướng sắc không nhập nhằng ...
Thúy Lan
Kinh đêm khấn Chúa nhậm lời : " Ước mong hạnh phúc tìm Người năm xưa..."
