Chổ Mẹ Ngồi

Lượt đọc: 1554 | 16 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★

❊ ❊ ❊

Góc  đường  nhỏ , chổ  Mẹ  ngồi.
Ngóng  chờ  từng  chuyến  xe  lôi  đi-về.
Nắng  chiều  đã  tắt  trên  đê.
Người  con  gái  ấy...không  về  nữa  Đâu...
 
Rồi  đây  những  buổi  tưới  trầu.
Nhớ  đứa  con  gái,  quặn  đau  lòng  già.
Con  còn  mài  miệt  phương  xa.
Để  lại  Mẹ  già  hiu  hắt  chiều  quê...
 
Rồi  một  hôm , lữ  khách  về.
Dừng  chân  đứng  lại  chốn  quê  nghẹn  ngào.
Mẹ  đà  khuất  bóng  ngàn  dâu.
Biết  ai  lau  hộ  dòng  châu  tuôn  dòng...
 
Đau  như  cắt , nát  cõi  lòng.
Nỗi  đau  mất  Mẹ , thật  không  lời  nào.
Từ  nay  cho  đến  ngàn  sau.
Trên  phần  mộ  Mẹ  hoa  cau  rụng  đầy...
 
Xứ  người  tuyết  trắng  bay  bay.
Nhớ  ngày  giỗ  Mẹ  ngày  này  mỗi  năm.
Nén  nhang  con  khấn  lâm  râm.
Gục  đầu  con  khóc  âm  thầm  Mẹ  ơi !
 
"Mẹ  đà  khuất  bóng  ngàn  dâu"
"Biết  ai  lau  hộ  dòng  châu  tuôn  dòng"
Từ  quê  ngùn  ngụt  khói  hồng.
Ra  đi  quặn  thắt  cõi  lòng  Mẹ  ơi !
 
Phiêu  linh  đã  mấy  phương  trời.
Vẫn  không  quên  được  những  lời  ầu  ơ.
Hàng  cau , bóng  Mẹ  đứng  chờ.
Chiều  hoang  lạnh  mắt  hoen  mờ  thời  gian.
 
Bao  con  ngược  suối  xuôi  ngàn.
Bấy  giông  bão  với  nỗi  tàn  hoang  con.
Chốn  quê  Mẹ  đã  không  còn.
Kim  châm  muối  xát  dạ  bồn  chồn  đau.
 
Vườn  xưa  úa  lá  vàng  cau.
Phên  thưa  nắng  dọi  lòng  sầu  ngẩn  ngơ.
Bàn  thờ  Mẹ , nhện  bủa  tơ.
Ruột  gan  con  rối  như  tơ  nhện  này.
 
Ngồi  ôm  chiếc  áo  vá  đầy.
Thương  thân  Mẹ  những  hao  gầy  vì  con.
Đã  rồi  Ngựa  mỏi  chân  bon.
Quay  về  Mẹ  lại  khuất  non  xa  rồi.
 
Chắp  tay  con  lạy  đất  trời.
Hồn  thiêng  Mẹ  cõi  đời  đời  yên  vui...
 
Hồng Sang - Lê An Tôn

Được bạn: vdn 2.8.07 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011