Chiếc Lá Cuối Cùng !

Lượt đọc: 2716 | 16 Đánh giá: 7,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★

❊ ❊ ❊

“Nhớ họa sĩ   Lê Trung”

Người họa sĩ
dầm mình trong tuyết đổ
vẽ chiếc lá “ mùa Ðông”
giống hình mảnh trăng non
soi trên dòng suối biếc
chàng vẽ miệt mài . . .vẽ tha thiết …
mặc cho gió tuyết lao xao gào thét
lắc lư bao chiếc lá  úp mặt xa cành !

Người con gái
mang căn bịnh “trái ngang”
nằm nhìn định mệnh oái oăm
xuyên qua vầng sáng  ảo mờ bên song… loang lổ
nàng đếm từng cánh lá  rơi rơị . .
để quên lời hứa nguyện ....  ngẹn ngào !

“Chúa ơi! Nếu tình con không rời rã
Xin cho chiếc lá cùng con
còn gặp được mặt trời lên!”

Bình minh
những sợi nắng giăng ngang khung thủy tinh
cô gái vét cạn thị lực  mong manh
nhìn chiếc lá xanh còn  treo giữa trời tuyết đổ
nàng mĩm môi thầm gọi tên người yêu
trong nỗi bồi hồi xúc động. . . tuyệt vời

"Anh ơi! chiếc lá chơi vơi  chưa nỡ lìa cành
Sao mình lại đành xa nhaủ!"
                          *
Ba mươi năm sau
trong phòng trưng bày “tội ác tình yêu” 
có một người đàn bà  ngất xỉu trên vai chồng
khi xem bức  tranh “Chiếc Lá Cuối Cùng"  với dòng chú thích:
"người họa sĩ  tài hoa vẽ bức họa năm xưa 
đã chết đứng - vì cóng - bên cửa phòng bệnh viện 
dưới gốc cây “mùa Ðông” để nuôi ước vọng
cứu sống được người yêu của mình!

Mùa Ðông người Việt ly hương thứ 30 
     

Được bạn: đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011