Chấp Đôi Sợi Tóc Mà Qua Bến Đời

Lượt đọc: 1832 | 14 Đánh giá: 7,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★

❊ ❊ ❊

Nửa đêm gió khảy cung đàn
Cây thương lá nhớ vỏ vàng trăm năm
Buồn thay một cõi xa xăm
Cách nhau có nửa trăng đành nhớ nhau

Thôi thì mình cũng nhớ nhau
Chấp đôi sợi tóc mà qua bến đời
Một mai ra giữa mù khơi
Vướng tơ tóc ấy cháy ngời không gian

Khóc người ta đổ mưa sang
Đường xưa ướt lối nở ngàn cánh hoa

Ví rằng tình vẫn thiết tha
Ví rằng người vẫn xót xa bởi người 
Ví rằng người vẫn nhớ người
Ví rằng người vẫn bến bờ đợi nhau

TUỆ TÂM

*

HỌA BÀI THƠ CHẤP ĐÔI SỢI TÓC MÀ QUA BẾN ĐỜI

Nửa đêm gió thở cùng mây
Dòng oan trái đổ hàng cây lạnh lùng
Gió Đông xé buốt tận cùng
Buồn dằng dặc rớt về vùng bến xưa

Xót đau ngày tháng đong đưa
Cung đàn đổ gãy tiếng mưa rã rời
Người xưa biền biệt phương Trời
Giọt buồn rơi rụng đau rời núi sông

Suối mơ thôi hết trông mong
Dòng đời nghiệt ngã một màu buồn thương

Đường xưa ngập phủ khói sương
Hoa sầu tàn rụng cỏ vườn thôi xanh
Giọt sương nức nở trên cành
Thôi thì tình đã xa xăm bến bờ

Uyên Phương Minh Nguyệt

Được bạn: vdn 1.3.08 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011