Ta chẳng còn gì để nhớ mong
Trăng non, trăng khuyết, hoặc trăng rằm
Ai đem rao bán, ai gìn giữ
Chẳng nghĩa gì ta nữa trăm năm
Trăng giờ đâu phải của riêng ta
Của cả nhân gian, cả sơn hà
Của hết những ai đang chung ngắm
Ngọc ngà bóng xõa cõi bao la
Anh nhé quê người lỡ rồi đây
Nhìn trăng chênh chếch bóng vơi đầy
Đừng than đừng trách nơi xa đó
Có người đã phụ cả trời mây
thihạnh
Chẳng Nghĩa Gì Ta Nữa
Lượt đọc: 3088 |
1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Cảm ơn bạn đã chấm điểm!
❊ ❊ ❊
Được bạn: vdn đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011
