Cô đơn trống vắng tứ bề
Hồn bao nhiêu mảnh, vụng về …mơ hoang
Chân lạc bước, vào trang thơ lạ …
Nhặt ngôn từ ghép đóa vô ưu
Nén tâm tư, quên hận thù
Mặc cho suối lệ sa mù chân mây
Ngàn tinh tú, về ngây ngất tỏa …
Ôm vầng dương …sa đọa một lần
Một lần yêu giữa bâng khuâng …
Xác phàm tan giữa ái ân loài người
Đôi mắt khóc, miệng cười …hoa nở
Ta nhặt đời …miệng lưỡi thế nhân
Tủi hồn xa xót bao lần
Mà chân vẫn bước ân cần …lặng im
Nghiêng về phía con tim thổn thức …
Tội gì đâu ? Ray rức vì đâu ?
Thiên đàng là những ngày sầu
Tay nâng chuỗi hạt cúi đầu niệm kinh
jacaranda
