Bầu Trời Thơ - Hạt Bụi Thơ

Lượt đọc: 1590 | 5 Đánh giá: 7,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★

❊ ❊ ❊

Mười năm trời hít thở với thi ca
Chưa viết nổi cho cha dòng lục bát
Dù biết vậy nhưng cách nào khác được
Câu thơ con đuối sức đến dường nào!

Con ở thị thành cha ở chốn non cao
Nỗi ray rứt se vào đôi mắt ngó
Đưa tay với trên thượng tầng cư xá
Một chòm mây bạc trắng cuối trời xa

Ơi chòm mây trong điển cố thơ ca
Người xưa đứng chỉ tay vào thương nhớ
"Đấy là nơi mà cha ta đang ở..."
Còn bây giờ con ngước mặt nhìn thôi!

Đôi mắt con bất lực mất rồi
Đưa hai tiếng "cha ơi" vào lục bát
Ôi hai tiếng kêu lên thì dễ thật
Mà viết ra cứ ngượng nghịu thế nào

Con ở thị thành còn cha ở non cao
Kẻ cầm bút, người cầm cày cầm cuốc
Cha thì cứ tự hào: "... nhà có phúc..."
Mà sao con xấu hổ quá cha ơi!

Nâng bát cơm lên đã thấy bóng cha rồi
Cái hình dáng cõi còm bên nương rẫy
Mười năm rồi ngòi bút con, đúng vậy,
Viết về cha là bị gãy nửa chừng

Cứ mỗi chiều nhìn mây trắng bâng khuâng
Đưa tay với chẳng cách gì với nổi
Cha là bầu trời thơ, thơ con là hạt bụi
Con lẫn vào cha từ bé đến muôn đời...

Được bạn: Trầm Thi
Người Đăng:diên vỹ
Ngày:03/06/06 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011