sgecstasy

Vầng Trăng Khóc



Tất cả đều là vô thường
Có một con đường
Cuối cùng rồi ai cũng phải đi qua.


Vầng Trăng Khóc

Gió đi đâu để cho vầng trăng nhớ
Sương mù bay nhòa đôi mắt con nhìn
Giữa tối sáng tưởng chừng trông thấy mẹ
Nhưng chỉ là bóng ngả của hàng cây
Con nhắm mắt cố ngăn dòng lệ chảy
Mẹ ơi, sao nước mắt cứ tuôn trào
Đêm tháng tám thương ai vầng trăng khóc
Dải ngân hà vừa tắt một vì sao

sgecstasy

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 1 tháng 9 năm 2016

Bình luận về Bài thơ "Vầng Trăng Khóc"