nguyênhoang

MƠ PHAI


Một giấc mơ phai, ước vọng rời.


Lặng nhìn giọt đắng chậm buồn rơi.


Màu đen loãng quyện trầm căn mệnh.


Sắc trắng vây bao bám víu đời.


 


Buổi tối sương giăng tràn góc phố.


Chân xuôi dẫm lá bật khô giòn.


Mơ hồ như tiếng mừng reo đón?


Nghe trái sầu rơi lót bước qua.


 


Người tựa rèm mong bên khung cửa.


Mùa thu đã đến hay đi chưa?


Tháng ngày tuyết trắng bay lả tả.


Tựa cánh hoa mơ trải xuống trần.


 


Tìm gặp người xưa chờ bến vắng.


Chiều thu lất phất hạt mưa bay


Bám cành một chiếc lá sầu muộn


Đợi đến bao giờ mới thả buông?


 


Theo gót chân đi tình quyện cuốn.


Mơ hồ lời nhắn gởi yêu thương


Nhân ngư vượt sóng tâm mong ước


Gặp cố tri trao một thệ nguyền.


Khổ lụy đường trần vương quyến luyến.


Bên thềm hoang lạnh nhớ tri âm.


 


nguyênhoang

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 23 tháng 4 năm 2016

Bình luận về Bài thơ "MƠ PHAI"