sgecstasy

Vườn Ký Ức



 




Tình trĩu nặng trong vườn ký ức
Trái mộng sầu tỉnh thức còn đây
Chiều rơi vạt nắng cuối ngày
Nhuộm màu cỏ úa hàng cây lá vàng

Làm sao lấp đầy hồn khoảng trống
Thổi ngang trời lồng lộng gió đông
Mắt nhìn chỉ thấy hư không 
Lạc vùng tâm bão mênh mông gọi người 

Viên sỏi nhỏ làm chân đau nhói
Ta lặng thầm tự hỏi vì đâu 
Tình yêu nào có sắc màu
Mà sao tóc bỗng bạc đầu nỗi đau

Theo dòng nước sông êm đềm chảy
Trôi giữa đời nhẹ hẫng mây bay
Trái tim sao nặng thế nầy
Đọc câu buông xả lòng lây lất buồn

Được bạn: HB đưa lên
vào ngày: 15 tháng 11 năm 2015

Bình luận về Bài thơ "Vườn Ký Ức"