Nguyênhoang

HOA NGHIÊNG CÁNH..





Người đi mãi, sao không về lại nhỉ?
Để vườn thơ hoang vắng, lạnh nụ đài.
Hoa chẳng trở, hương ngưng lùa, gọi bướm?
Nên đông về, tâm lạc lõng hoang khai.

Ở đây sẽ tiêu điều, lạnh buốt mãi.
Đến ngàn sau tượng đá cũng tê hồn.
Đi ngơ ngẩn, không hành trang, chứa vốn.
Hỏi vay tình, đều hờ hững quay lơ!

Hoa tuyết bay, nghiêng vai hứng, để chờ.
Người trở lại, cùng vui như bao thuở?
Tình yêu tịnh tâm luyến, trao thơ.
Hình bóng lãng, bởi vì chê thơ dỡ!
Gởi đến người, một tiếng nói cám ơn.


2012

Được bạn: HB đưa lên
vào ngày: 27 tháng 4 năm 2012

Bình luận về Bài thơ "HOA NGHIÊNG CÁNH.."