Hồng Sang

GIỌT BUỒN KHÔNG TÊN




Khuya rồi ngồi đếm giọt mưa.
Nghe như nỗi nhớ mới vừa trôi qua.
Đường về quê cũ còn xa.
Trăm thương ngàn nhớ chiều tà năm xưa.
Hết rồi những buổi đón đưa.
Bao năm xa cách mà chưa trở về.
Gió ơi! Đừng rít tỉ tê.
Lòng ta tan nát chán chê lắm rồi.
Mưa ơi! Đừng nặng hạt rơi.
Khiến người lữ thứ bồi hồi nhớ thương.
Gió - Mưa dập cánh hoa Hường.
Có ai muốn gửi nắm xương xứ người.
Lá vàng từng cánh rụng rơi.
Đâu đây như có mảnh đời nát tan.

Được bạn: HB 03.06.2009 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "GIỌT BUỒN KHÔNG TÊN"