Hồng Sang

không đề


Bờ quạnh hiu một người đứng đợi
Nhìn xa xăm dịu vợi trời xa
Một ngày mỏi cánh chim qua
Ngoái đầu nhìn lại...tóc hoa râm rồi...
Phiêu du đã hết một đời
Giờ đây mỏi cánh nhìn trời bâng khuâng
Hình như đã hết mùa xuân
Để lòng chợt thấy bần thần nỗi đau...

Được bạn: HB 01.03.2009 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "không đề"