Hồng Sang

Tóc Mây Chiều Buồn


Qua  cầu  thả  tóc  làm  mây
Mà  sao  mây  vẫn  đậu  hoài  trên  lưng
Cúi  đầu  ngó  xuống  dòng  sông
Thấy  mây  với  nước  bềnh  bồng  chảy  xuôi.
 
Thì  ra  mây  với  nước  trôi
Còn  mình  cứ  mãi  một  đời  đăm  chiêu
Tóc  bao  nhiêu , buồn  bấy  nhiêu
Ước  gì  tóc  rụng  cho  chiều  trống  trơn.
 
Qua  cầu  đếm  nhịp  cầu  thương
Con  sông  không  rộng  lòng  buồn  bao  la
Trở  về  lại  cõi  người  ta
Mây  không  níu  gọi  cũng  sà  sà  theo...
 

Được bạn: HB 05.05.2008 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Tóc Mây Chiều Buồn"