Hồng Sang

Nhớ Nụ Hôn Đầu



Khi  xưa  ta  bé  ta  chơi.
Trò  chơi  đám  cưới  cô  dâu  nghèo  nàn.
Ruột  báng , thì  giả  kiềng  vàng.
Lá  khoai  làm  lộng, đưa  nàng  dìa  dinh.
 
"Chú Rễ"  chân  đất  lấm  sình.
"Cô Dâu"  tóc  rối  gắn  cành  hoa  Trang.
"Hai Họ"  cũng  chẳng  giàu  sang.
 Đứa , quần  thủng  đáy , áo  quàng  rách  vai.
 
Giọng  khẽ  khàng  của  "Ông Mai"
"Chúc  bây  giai  ngẩu  tóc  mai  bạc  đầu"
"Chú Rễ  dám  hun  Cô Dâu".
"Thì  tao  sẽ  đải  một  chầu  đá  Me".
 
Cô  Dâu  mắc  cỡ  e  dè.
Chú  Rễ  nói  nhỏ "Sang  nè  chịu  đi".
"Nhưng  mày  phải  đòi  hai  ly".
"Ừ  đi  Sang  nhé ! mình  đi  uống  liền".
 
Đấy  là  nụ  hôn  đầu  tiên.
Của  đứa  con  gái  thật  phiền  ham  chơi.
Áo  trắng  dính  mực  mồng  tơi.
Miệng  còn  hôi  sữa  mà  đòi  nợ  duyên.
 
Phải  chăng  căn  kiếp  định  tiền.
Phận  nàng  bắt  phải  truân  chuyên  một  đời... 
 

Được bạn: HB 29.09.2007 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Nhớ Nụ Hôn Đầu"