Hồng Sang

EM VẪN BIẾT

Em  vẫn  biết  trong  lòng  anh  sóng  dậy.
Sóng  xô  từ  dĩ  vãng  đến  hôm  nay.
Ngày  mai   rồi  ôi  hỡi  những  ngày  mai.
Vẫn  mòn  mỏi  miệt  mài  thân  viễn  xứ...
Cứ  những  tưởng  qua  rồi  bao  thế  sự.
Gượng  tàn  hơi  lây  lất  tháng  ngày  qua.
Nhưng  mỗi  lần  gió  lạnh  thổi  từ  xa.
Lòng  u  uẩn  thơ  buồn  em  muốn  viết...
Ôi !  thương  quá  những  người  trai  Lính  Việt.
Chinh  chiến  nhọc  nhằn  tù  tội  sa  cơ.
Bỏ  vợ  hiền  và  cả  đàn  con  thơ.
Cha  già  Mẹ  yếu  với  bao  nhung  nhớ...
Chính  sách  mới  quá  ư  là  man  rợ.
Nỡ  đọa  đày  hành  hạ  người  tôi  yêu.
Những  chàng  trai  đau  khổ  đã  quá  nhiều.
Mong  đem  đến  thanh  bình  cho  đất  nước...
Thời  gian  trôi  theo  dòng  đời  xuôi  ngược.
Ta  trở  về  tắm  lại  bến  sông  xưa. 
Có  Cụ  Già  râu  bạc  trắng  lưa  thưa.
Cười  trong  nắng...bên  hiền  thê  dấu  ái...
 
Đưa  mắt  nhìn  về  phương  Nam  ái  ngại.
Bóng  "người  xưa"  len  lén  vào  hồn  Ông.
Núi  sông  dài  dù  cách  trở  núi  sông.
Một  kỷ  niệm  khó  mờ  phai  ký  ức...
 
Miền  Trung  xa  xôi  có  bao  giờ  Ông  biết ?
Chiều  phương  Nam...có  người  khóc  bơ  vơ.
Tay  run  run  "Bà Lão"  lại  làm  thơ.
Vẫn  mãi  mãi  muôn  đời  "yêu  anh  nhất"
 
Hồng Sang

Được bạn: vdn 14.6.07 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "EM VẪN BIẾT"