Hồng Sang

Nhớ Mẹ

Nhà  tôi  cũ  kỷ  ở  dưới  quê.
Miền  quê  lâu  lắm  tôi  không  về.
Ánh  lửa  bập  bùng  soi  bóng  Mẹ.
Làm  lòng  con  trẻ  thấy  tái  tê...
 
Lâu  lắm  hình  như  mấy  chục  năm.
Mẹ  tôi  dầu  dải  trong  âm  thầm.
Thay  Cha  nuôi  lớn  đàn  con  dại.
Chẳng  chút  sờn  lòng  với  bão  giông...
 
Sáu  năm  biền  biệt  phía  trời  xa.
Bao  năm  con  cách  biệt  quê  nhà.
Con  đi  đi  mãi  lâu  về  quá.
Để  Mẹ  đơn  côi  lúc  tuổi  già...
 
Sáu  năm  con  trở  về  thăm  Mẹ.
Cảnh  cũ  người  xưa  thật  não  nề.
Vẫn  nồi  cháo  nóng  nghi  ngút  khói.
Vẫn  cảnh  đơn  côi  bóng  Mẹ  già...
 
Ba  năm  sau  về  lại  quê  xưa.
Đau  thương  biết  mấy  nói  sao  vừa.
Mất  rồi  bóng  Mẹ  ngồi  bên  bếp.
Nồi  cháo  có  ngon  cũng  dư  thừa...
 
Mẹ  ơi ! tha  thứ  cho  con  nhé.
Chín  năm  lưu  lạc  ở  xứ  người.
Ngày  về  chỉ  biết  nhìn  ảnh  Mẹ.
Khóc  Mẹ  tràn  trề  trong  gió  mưa...
 
Bàn  thờ  nghi  ngút  khói  hương  nhang.
Con  chít  khăn  tang  thật  muộn  màng.
Lung  linh  bóng  Mẹ  qua  khung  cửa.
Mà  ngỡ  Mẹ  ngồi  bên  bếp  xưa...
 
Rồi  đây  trong  những  mùa  Vu  Lan.
Hồng  đỏ  ngày  xưa  thật  ngỡ  ngàng.
Nay  đã  thay  màu  tang  tóc  trắng.
Hồn  con  ngất  lịm  giấc  miên  man...
 
Hồng Sang

Được bạn: vdn 4.6.07 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Nhớ Mẹ"