Hồng Sang

Nhớ Cha


Cha  tôi  an  nghỉ  trên  đồi.
Hoa  Bằng  Lăng  tím  rụng  rơi  quanh  mồ.
Trên  đầu  con  chít  khăn  sô.
Cha  nằm  dưới  mồ  lẵng  lặng  sao  Cha !
 
"Còn  Cha  gót  đỏ  như  son"
"Đến  khi  Cha  mất  gót  con  lấm  bùn"
Lấm  bùn  chẳng  ngại  Cha  ơi !
Lấm  lem  cuộc  đời  thật  khổ  thân  con.
 
Lấy  chồng  từ  độ  trăng  tròn.
Hai  mươi  bốn  tuổi  ôm  con  đợi  chồng.
Chàng  theo  tiếng  gọi  núi  sông.
Cháu  Lạc  con  Hồng  ghi  chép  sử  sanh.
 
Không  ngờ  trang  sử  lật  nhanh.
Nên  con  phải  đành  làm  kiếp  vọng  phu.
Thời  gian  thăm  thẳm  mịt  mù.
Mười  thu  rồi  cũng  có  dư  một  vài.
 
Nỗi  niềm  con  quá  chua  cay.
Giấc  ngủ  đêm  dài  Cha  hiện  trong  mơ.
Nhớ  lại  những  chuổi  ngày  thơ.
Mỗi  lần  vấp  ngả  con  chờ  Cha  khuyên.
 
Bây  giờ  vấp  ngả  triền  miên.
Cha  không  còn  nữa , lời  khuyên  không  còn.
Dù  cho  Biển  cạn  non  mòn.
Lòng  con  mãi  mãi  vẫn  còn  nhớ  Cha...
 
Hồng Sang

Được bạn: vdn 4.6.07 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Nhớ Cha"