Hồng Sang

Niềm Đau


Tháng  Tư  một  cuộc  đổi  dời.
Đầu  mùa  nước  lũ  đất  trời  bể  dâu.
Em  về  lã  chã  dòng  châu.
Ôm  con  ôm  cả  nỗi  sầu  đớn  đau...
 
Chờ  anh  bạc  trắng  mái  đầu.
Bao  nhiêu  thương  nhớ  nỗi  sầu  riêng  mang.
Tháng  Tư  "rã  nghé  tan  đàn"
Đất  trời  như  phủ  màu  tang  bao  trùm...
 
Ngẫn  ngơ  cánh  Nhạn  mông  lung.
Giữa  trời  như  bỗng  bão  bùng  gió  mưa.
Đâu  rồi...hạc  nội  người  xưa.
Để  lầu  Hoàng  Lạc  sớm  trưa  ngỡ  ngàng...
 
Niềm  thương  gửi  ánh  trăng  tàn.
Nỗi  đau  uất  nghẹn  bàng  hoàng  trong  tim.
Ôm  con  vò  võ  từng  đêm.
Nghe  con  Dế  khóc  bên  thềm  nĩ  non...
 
=Hồng Sang=

Được bạn: vdn 4.6.07 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Niềm Đau"