Hồng Sang

Thương Tiếc

Mùa  Hè  một  chín  bảy  lăm.
Anh  nằm  ngủ  giấc  trăm  năm  rã  rời.
Bỏ  em  ở  lại  chơi  vơi.
Như  chim lẻ  bạn  hót  lời  tiếc  thương...
Đoạn  đường  dài  lắm  gió  sương.
Độc  hành  gót  nhỏ  đau  thương  mỏi  mòn.
Trăm  năm  một  tấm  lòng  son.
Của  ngày  xưa  ấy  mãi  còn  trong  em...
Tìm  người  thương , biết  đâu  tìm.
Gian  truân  một  kiếp  trắng  thêm  mái  đầu.
Gập  ghềnh  sóng  gió  lao  xao.
Đưa  con  thuyền  nhỏ  đi  vào  âm  u...
Anh  đâu !  mà  khói  mây  mù.
Anh  đâu !  để  cả  trời  thu  đượm  buồn.
Hỡi  người  em  nhớ  em  thương.
Để  em  mãi  khóc  cô  đơn  chiều  về...
Đời  viễn  xứ...buồn  lê  thê.
Đời  người  cô  phụ  đêm  về  đơn  côi.
Hải  Âu  mỏi  cánh  lưng  trời.
Lẻ  loi  khóc  bạn  một  đời  xót  xa...
Chiều  nay  và  những  chiều  qua.
Sương  rơi  mờ  phủ  bóng  tà  huy  bay.
Có  con  chim  khóc  lạc  bầy.
Mênh  mông  tuyết  phủ...trời  Tây  Bắc  buồn...
=Hồng Sang= 

Được bạn: vdn 4.6.07 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Thương Tiếc"