Hồng Sang

Đành Thôi !

Anh  bảo  với  em , cho  anh  lần  chót.
Cơ  hội  sau  cùng  chuộc  lỗi  lầm  xưa.
Và  từ  nay  mãi  mãi  anh  xin  chừa.
Không  để  em  cô  đơn  trong  giá  lạnh.
 
Em  cúi  mặt  tủi  hờn  vì  bất  hạnh.
Lòng  dặn  lòng  đừng  nhẹ  dạ  như  xưa.
Đã  mấy  lần , anh  cứ  bảo  anh  chừa.
Rồi  cứ  vẫn  đong  đưa  theo  năm  tháng.
 
Em  đợi  mãi  sức  mòn  hơi  cũng  cạn.
Mà  thời  gian  thì  không  đợi  đâu  anh.
Ngày  xa  xưa  thì  tóc  hảy  còn  xanh.
Đến  nay  tóc  đã  ngả  màu  sương  gió.
 
Cuộc  đời  của  em , như  anh  thấy  đó.
Em  lớn  lên  trong  khói  lửa  điêu  tàn.
Tuổi  ấu  thơ  đã  vướng  kiếp  lầm  than.
Và  cứ  thế  trôi  dài  theo  năm  tháng.
 
Vì  quá  thương  con  nên  em  phải  ráng.
Gượng  sống  vui  cho  con  trẻ  an  lòng.
Nhưng  cứ  mỗi  lần  giá  lạnh  vào  Đông.
Hồn  se  thắt...ngậm  ngùi...cho  số  phận...

Được bạn: HB 28.05.2007 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Đành Thôi !"