Hồng Sang

Một Góc Đời


Hạnh phúc tôi nhỏ nhoi.
Một góc trời xa lạ.
Là một thoáng môi cười.
Ngọt ngào xanh mắt lá.
 
Đừng nhớ gì lối cũ.
Đã đau gót chân về.
Cuộn tròn đi quá khứ.
Trong dòng ngày lê thê.
 
Người với người xa cách.
Tôi  nhìn tôi rưng rưng.
Đã xa vời mơ ước.
Bao niên quang trùng trùng.
 
Thêm một lần tự hỏi.
Có phải cuộc đời vui.
Thì nhớ cho tôi gửi.
Một chút tôi bùi ngùi.
 
Mỗi sáng chiều qua phố.
Theo dòng đời tôi trôi.
Dăm ba tiếng nói cười.
Thôi - cũng đành cuộc sống.
 
Còn đâu đây chút ấm.
Đem trút cạn cho đời.
Dù là thở than thôi.
Vẫn hơn là câm lặng.
 
Ném bao lời vô vọng.
Vào lòng giếng vô âm.
Tôi cùng tôi âm thầm.
Vỗ về đêm biệt xứ.
 
Không mang hồn lãng tử.
Sao lạc bước phiêu bồng.
Một chiều dừng bên sông.
Soi bóng mình lạ hoắt.
 
Vội về tìm gương cũ.
Nào đâu thấy ta xưa.
Nghe như rất mơ hồ.
Lời trăm năm réo gọi...
 
Hồng Sang

Được bạn: vdn 3.5.07 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Một Góc Đời"