Nguyễn Khánh Chân

BẾN SÔNG TRĂNG

Chiều hoang vắng bên dòng sông nhớ
Nâng chùm hoa mắc cỡ ngủ im
Nỗi lòng che giấu trong tim
Ai về có nhớ thì tìm sông mơ
Lòng u uất đâu chìa khóa mở
Nỗi oan tình sao nỡ chia xa
Người ơi nếu nghĩ đến ta
Thì xin nhớ khúc tình ca ngày nào
Tình ngây ngất cơn đau cấu xé
Ôm khối tình lặng lẽ bên song
Người đi có nhớ ai mong
Bến sông trăng đó vẫn trông thuyền về

Được bạn: vdn đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "BẾN SÔNG TRĂNG"