Nguyễn Khánh Chân

Bất Ngờ



Bất ngờ gặp lại dáng người xưa
Dạ bỗng nao nao tay bỗng thừa
Ngây ngất say men tình thuở ấy
Ngỡ ngàng môi mắt dưới cơn mưa
Bất ngờ rung cảm mối tình thơ
Tim bỗng lao xao chợt thẩn thờ
Xao xuyến bờ vai ôm luyến tiếc
Ngất ngây làn tóc ướt trơì mơ
Bất ngờ nhớ đến lúc chia phôi
Còn có chăng là giấc mộng thôi
Ngã rẽ chia tình xa vạn lối
Đường đời ngăn cách hỡi người ơi !




NKC

Được bạn: vdn đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Bất Ngờ"