Nguyễn Khánh Chân

Biển vắng






Bọt biển xô nhau tận cuối trời
Chiều tàn nhạt bóng áng mây trôi
Xa xa mấy cánh buồm lặng gió
Bãi cát buồn tênh những dấu đời

Lăn lóc bên chân từng vỏ ốc
Sóng lùa chẳng biết đến từ đâu
Trôi theo con nước vùi trong cát
Quấn quýt che thân giữa mảnh sầu

Thoảng gió đong đưa vị muối nồng
Mặn mà hương biển giữa hoàng hôn
Chiều nghiêng tóc rối lên màu nắng
Xám ngắt mây giăng ngọn chất chồng

Biển vắng chân ai tím rịm chiều
Mơ hồ trong giấc mộng hoang liêu
Bàn tay như thiếu bàn tay ấm
Lạc lỏng vây quanh nỗi nhớ nhiều ..

Nkc

Được bạn: HB đưa lên
vào ngày: 14 tháng 5 năm 2012

Bình luận về Bài thơ "Biển vắng"