Miên Du Đalạt

Niềm Cô Đơn


 Tôi đứng cô đơn một góc đời
Làm thơ chỉ để tặng riêng tôi
Khóc cười, sầu khổ riêng tôi biết
Ai hiểu tình tôi phong kín rồi!


...

Bao giờ! ừ nhỉ! ... người ta hiểu
Tôi khóc, tôi cười chẳng phải tôi
Những phút tôi tìm về tĩnh lặng
Là hồn tìm đến cõi riêng tôi


...

Cuộc đời thật ngắn với thời gian
Mà lại mênh mông giữa bạt ngàn
Muốn ẩn một mình trong bóng tối
Chìm trong thăm thẳm của không gian...!


 

Miên Du Đalạt

 

Được bạn: Thanh Vân 8/12/09 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Niềm Cô Đơn"