Nguyễn Khánh Chân

Biển nhớ


Bãi biền chiều nay vắng một người
Mây vờn nặng trĩu –nhớ đầy vơi
Rì rào sóng vỗ xô bờ cát
Có tiếng hoàng hôn gọi nắng rơi


Xa tít ngoài xa tận cuối trời
Có đàn hải yến mãi rong chơi
Lung linh dưới nắng vàng hoa sóng
Gió vọng ru ai tiếng ạ ời


Bọt biển vui đùa đuổi cát trôi
Chạy dài trắng xóa nhớ xa xôi
Vài con ốc-vỏ trơ trên cát
Như mảnh tình riêng trót tả tơi


Em có bao giờ nhớ đến tôi ?
Cho dù một chút tiếc thương thôi
Cũng là tất cả -là mơ ước
Sưởi ấm tim côi đến trọn đời



 

Được bạn: HB 08.06.2007 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Biển nhớ"