Phuongtim937

Mùa Thu Rơi



Chiều ngồi nhìn thu rơi
Trên tàng cây tiếng gió ru hời
Mây buồn đưa lơ lửng ngang trời
Sao nghe lòng mình như chơi vơi

Buồn nhớ về quê xưa
Bên giòng sông xanh ngắt rặng dừa
Khi trời đang trở gió giao mùa
Nghe xạc xào bóng lá đu đưa

Ngày lại ngày qua mau
Con đường xưa quán lá năm nào
Những mùa thương ấp ủ dạt dào
Giờ chỉ còn kỷ niệm xôn xao

Ngồi lặng nhìn mây trôi
Trông về quê ánh mắt xa vời
Thương đời ta lạc lõng phương trời
Nhẹ giọt buồn chợt đâu rơi rơi !

Lại một mùa thu rơi
Biết làm sao tìm lại cho đời
Bóng thời gian cũng đã qua rồi
Nước dòng đời xuôi nhanh qua thôi ...

PT.937... vu vơ


 

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2018

Bình luận về Bài thơ "Mùa Thu Rơi"