Nhà Quê

Trăng Xưa

Phía cuối đường kia ửng ánh trăng
Lam mờ dãy núi chút mây giăng
Đêm xa phố thị tìm yên tĩnh
Chợt gặp vàng tơ trải lụa Hằng
Nghiêng nghiêng đổ bóng mấy hàng cây
Dịu dịu hương đêm tỏa khắp đây
Loáng thoáng lần nào chân bước khẽ
Vờ quên gởi lại cả trời mây
Độ ấy giờ đây vẫn ước ao
Trăng xưa bất chợt kéo nhau vào
Mang theo rộn tiếng cười mầu nhiệm
Gởi sóng từng cơn lớp lớp xao
Có lẽ lâu nay ít dịp nhìn
Vầng trăng một thuở nhớ như in
Đi đâu vẫn gói tròn đầy đặn
Trọn vẹn trời xưa đủ bóng hình
Sáng quá đêm nay cửa khép hờ
Cho từng vệt lụa chảy ngu ngơ
Như xưa mướt mượt hôn làn tóc
Bức họa về đâu... có kẻ chờ
      Nhà Quê

Được bạn: vdn 25.5.07 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Trăng Xưa"