Thương Hoàng

Thầy Tôi



Cánh phượng hồng rơi trên vai gầy nua
Tiếng ve sờn gọi mùa đi vào hạ
Tiếng trẻ thơ vui nô đùa rôm rả
Tôi trở về giữa hồi trống rưng rưng

Trường tôi đó đôi chân bỗng ngập ngừng
Mái tường rêu như quen mà xa lạ
Hàng me xanh trong nắng chiều nghiêng ngả
Lá đong đầy trang nhật nhật ký chưa phai

Tóc hoa hoa râm mang kính cận giảng bài
Các em tôi đang mê say nắn nót
Câu "quê hương là chùm khế ngọt"
Thầy tôi đó đắng đót giọt mồ hôi

Tim nghèn nghẹn rung từng nhịp vỡ đôi
Nắm bàn tay da mồi thơm mùi phấn
Đôi mắt người long lanh giọt sầu lắng
Con thương thầy sống mũi rớt nồng cay

Thoáng ngậm ngùi nghe những tháng năm dài
Những rủi may khi người còn kẻ mất
Nhìn lá rơi lòng quặn đau se thắt
Trường còn đây những người bạn tôi đâu

Tôi đứng đó nhìn thật lâu, thật lâu
Cây phượng già đỏ ngầu lên tròng mắt
Chân bước đi mà cõi lòng tím ngắt
Mai con về biết tìm thầy nơi đâu

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2016

Bình luận về Bài thơ "Thầy Tôi"