Trung Dũng

MẸ



Mẹ đã lưng còng sớm tối đau
Con thì cách biệt chục mùa ngâu
Thương lòng chỉ biết Di Đà niệm
Nhớ dạ càng siêng Cứu khổ cầu.

Tóc mẹ trên đầu nhuộm trắng sương
Con buồn gánh nặng cảnh tha hương
Xuân lo cuộc sống đời muôn ngả
Hạ gắng thân trai mọi nẻo đường.

Bao giờ mẹ hết kiếp long đong?
Ruộng lúa, nương ngô nghẹn đắng lòng
Nắng gội âm thầm luôn chẳng quản
Mưa dầm lạnh lẽo vẫn hoài mong.

Biết nói sao đây mẹ tuyệt vời
Công người dưỡng dục phút nào ngơi
Nâng niu dạy dỗ con từng bước
Ấp ủ khuyên răn mẹ biển trời.

Trung Dũng
11-8-2016

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2016

Bình luận về Bài thơ "MẸ"