Võ phong Trần

HOÀI CỔ




 
Về lại căn nhà xưa
Em chạnh niềm hoài cổ!
Mưa bay mờ cuối phố
Nhạt màu son trên môi...
 
Từ độ tình chia phôi
Mắt đong đầy thương nhớ!
Buồn len vào hơi thở
Một bờ vai cô đơn...
 
Vòng eo hay dỗi hờn
Đôi bàn tay trăn trở!
Tà áo dài hoài cổ
Đường hoa văn yêu anh...
Thời gian qua rất nhanh
Rong rêu tràn trí nhớ!
Trả người duyên với nợ
Ta làm kẻ độc hành...
 
Mộng xưa đã không thành
Tình đi vào thiên cổ!
Có một con tim vỡ
Còn trái kia giá băng...

 

Được bạn: HB đưa lên
vào ngày: 12 tháng 6 năm 2016

Bình luận về Bài thơ "HOÀI CỔ"