Yên Dạ Thảo

Sưởi Vần Thơ Lạnh




 
Thềm khuya yên ắng tư bề
Bỗng dưng gió lộng thổi về phố đông
Nửa hụt hẫng, nửa chờ mong
Gở tờ lịch cuối, tính xong sổ đời
 
Bể sầu, bể khổ mù khơi
Cõi trần lạc bước, chơi vơi cõi buồn
Bóng trăng lẩn khuất màn sương
Hồn se se lạnh, tiếng buông thở dài…
 
Thời gian như cánh vạc bay
Đường mây vô tận, tháng ngày đi hoang
Gió ơi chở mộng đêm ngàn
Chở mơ ngập lối, vườn tràn sắc xuân
 
Đường đời mỗi bước trầm luân
Ngàn thu lá phủ dấu chân ngập ngừng
Bao mùa tuyết đổ chẳng ngưng
Tình ơi, sưởi ấm mỗi từng cánh thơ…!!

26/12/2015

Được bạn: HB đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2016

Bình luận về Bài thơ "Sưởi Vần Thơ Lạnh"