Thương Yêu

PARIS VẮNG MỘT NGƯỜI






em về Xóm Học, mưa nho nhỏ
nhớ trạm Cluny quen, thật thương
trời chưa tuyết trắng, đàn chim sẻ
tha nhánh gầy về đan cố hương




*
vườn Luc Xâm chừ hoa cúc* vắng
trên vai tượng, lá ngủ âm thầm
mùa Đông ùa lạnh vào môi xám
em nhớ nhiều anh, đến nín câm




*
Paris trời ướt hàng cây dẻ
dưới cầu Pont Neuf, Seine ngừng trôi
em dọc bờ sông, bờ vắng vẻ
anh đã đi rồi, tim cút côi




*
Noel này nữa bao lần đếm
khóe cứ nhòe quanh, chảy dính chùm
em vào quán cũ, café đắng
chiếc ghế anh ngồi, hơi áo vương...




*
Paris biết bao tình thắm thiết
métro ngừng trạm cuối, mình em
gió bấc thấm bành tô, xuyên thịt
tim mình khóc, gọi nhỏ tên anh

đht
*pâquerettes

Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2015

Bình luận về Bài thơ "PARIS VẮNG MỘT NGƯỜI"