Thương Yêu

Giọt Nhớ Chơi Vơi






 


em đi giữa những con đường trụi lá
và mùa Thu đã chết ở trên cây
gót song song với nỗi nhớ vơi đầy
anh không cạnh nên Đông dầy băng đá
*
em đi giữa những bâng khuâng muôn thuở
nghe hoàng hôn đang tan vỡ cuối ngày
chụp nỗi buồn đang khoác áo khoan thai
tay lọng cọng để ngày vui mất biệt

*
em đi giữa cuộc tình khoe giọt biếc
gió thơ về thổi cát mặn trên mi
chờ anh qua mở lại cửa xuân thì
đưa giòng máu anh về con tim lạnh

*
em đi giữa muôn người nhưng cô quạnh
đêm như ngày rèm mắt thả màn Đông
mười nhành khô vuốt vội mặn lưng tròng
xin nỗi nhớ đừng vào hồn nằm ngủ

*
em chỉ muốn mình bông hoa có chủ
và tình người qua ẩn ngữ tri âm
giấc mơ em có cần phải âm thầm
qua ngấn lệ chảy trên giòng sông cũ ?

đông hương

Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2014

Bình luận về Bài thơ "Giọt Nhớ Chơi Vơi"