lethutrang

CHƠ VƠ


Em đi về phía dỗi hờn
Nghe trong tim nặng nguồn cơn dâng đầy
Thoảng trong con gió heo may
Tiếng lòng than thở đắng cay nỗi niềm


Ngày nào còn dạ yếu mềm
Em còn thao thức với đêm dỗi hờn
Yêu thương ngày mỗi thêm hơn
Ưu tư Em lại khuyên lơn chính mình


Đêm buồn trăn trở với tình
Sao không thoát được vương hình bóng ai
Ngày nào mái tóc hoa cài
Mà nay héo hắt trang đài còn đâu?


Ai đưa dùm khỏi vực sâu
Cho lòng đừng nặng, nỗi sầu đừng đong
Tình yêu đã cách ngăn sông
Con đò ngày ấy không trông bến bờ


Đò xuôi dòng chảy thững thờ
Còn Em đứng lại chơ vơ với mình
...................
Sao lòng còn đó.... Ân Tình...


lethutrang

Được bạn: vdn 9.1.2011 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "CHƠ VƠ"