Ann

Ngốc !



Sao vẫn đợi dù biết là vô vọng,
Sao vẫn tin dù bao tiếng cản ngăn
Sao vẫn chờ dù hy vọng mong manh
Và bật khóc khi còn đang say ngủ ....
 
Không phải ngốc khi nuôi nhiều ước vọng
Không phải điên khi cứ mãi ngóng trông
Chỉ là tin khi đã trót phải lòng
Và rất dại khi cứ khăng khăng cãi ....
 
Không dám tiếp gặp người do mai mối
Vì vẫn tin là .... mình đúng thế thôi
Chỉ thật lòng khi một bóng đơn côi
Ta bật khóc vì lòng tin si dại
 
Ngày nối tiếp ... đơn côi.... ta cứ vẽ
Vẽ thiên đường, địa ngục ở hai bên
Và trong lòng ta bỗng thấy chênh vênh
Nuôi hy vọng về thiên đường hư ảo
 
Kể sao hết những khi lòng nỗi bão
Có phải chăng những lo lắng hư vô
Có phải khi dòng nước mắt cạn khô
Và ngay cả niềm tin đang cháy trụi
 
Xây mộng ảo trên chuyện đời rất thật
Vẽ thiên đường trên ước vọng hư không
Đặt niềm tin cho lời hứa viễn vông
Có phải ngốc tự nhiên hay ngốc thật ???
 
July 4 14

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 12 tháng 7 năm 2018

Bình luận về Bài thơ "Ngốc !"