nguyễn thế duyên

ĐÊM HOANG TƯỞNG



Gửi Bình An
 
Em là ai?
Anh ngửa mặt hỏi mây.
Mây cười, bảo anh hỏi gió.
Gió thì thầm bên tai rất nhỏ.
“ Hỡi chàng trai ! Hãy hoang tưởng đi”
 
Đêm hoang tưởng ! Anh sống trong diệu kì.
Bỗng quay lại thủa cầm hoa đứng đợi.
Em là ai ? khiến lòng anh bối rối.
Em vô hình như ngọn gió trong đêm.
 
Chàng hoàng tử là anh sáu mươi năm ngủ quên dưới bụi hoa hồng.
Em! Một ngọn gió đêm đặt lên môi anh một nụ hôn vô hình làm anh tỉnh giấc.
Anh đi tìm chiếc hài cườm pha lê
Để thử chân em ơi nàng Bạch Tuyết.
Đêm hoang tưởng chiếc cầu vồng bảy sắc
Anh dắt em lên, ngọn gió bỗng hữu hình
 
Em là ai?
Không một câu trả lời
Em rắc sự BÌNH AN vào đêm sâu thẳm
Con chuột nhắt hóa thành con ngựa bạch.
Em đi về trong những giấc mơ anh
 
 
( Cười) đừng tức đấy chỉ là hoang tưởng thôi
 

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 12 tháng 7 năm 2018

Bình luận về Bài thơ "ĐÊM HOANG TƯỞNG"