Trần Mộng Tú

Cô Đơn


Nắng chia hai góc phố
Chiều xuống bên kia sông
Cây vùi đầu trong gió
Mặt phủ mờ trong sương

Sân ga buồn vắng khách
Đường sắt nằm cô đơn
Con tàu thu bóng ngắn
Mong ngóng kẻ muôn phương

Người xếp già mệt mỏi
Ngồi ngủ gục cuối toa
Dãy đèn quên thắp sáng
Hồi còi rúc phương xa

Có ai đang vội vã
Đếm bước chân người về
Có ai đang cố níu
Bàn tay người ra đi

Tay bơ vơ đứng ngắm
Lòng mềm như trăng non
Không tiễn đưa cũng thấy
Lệ dâng lên trong hồn

Trần Mộng Tú
(Thơ Trần Mộng Tú, Người Việt 1990)

Được bạn: Nguyên Đỗ đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Cô Đơn"