Nhà Quê

Ao Ước

Ráng đỏ chìm dần tím hướng Tây
Một ngày khép lại những buồn vui
Tìm đâu nắng tắt trên đồng lúa
Hay ánh hoàng hôn phủ núi đồi
Cứ thế mỗi ngày xa một xa
Dẫu cho mây trắng cũng như là
Bay bay về cuối trời xa vắng
Cố bám đuổi theo vạt nắng ngà
Cũng có dòng sông mưa nước đục
Nắng lên lấp lánh dưới triền xa
Nhiều năm nhìn mãi còn xa lạ
Vì một long lanh chẳng khuyết tà
<<Con rạch phù sa mùa nước lên 

Gió hiu hiu mát lẽn qua phên
Kéo trùm chăn vải từ chân phủ
Nằm đọc truyện xưa dưới ánh đèn
 
Ngủ thiếp đến khi bừng nắng ngọt
Kẻ thành từng vệt vuông từng ô
Đêm qua ừ nhỉ đùa cùng bạn
Chừng giật mình ra à chỉ mơ>>
 
Ngó quấc nhìn quanh khắp mọi bề
Nơi đây phiền toái lắm nhiêu khê
Âm thầm đi giữa đời buồn tẻ
Càng nhớ càng thương muốn trở về
 
   Nhà Quê

Được bạn: vdn 6.2.07 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Ao Ước"