Phan Tưởng Niệm

Mẹ Là Nắng Sưởi Hồn Con Giá Lạnh

Chiều hôm ấy
con đi - rời đất mẹ
Tiếng nhạc buồn
hiu hắt buổi chia lỵ
Ðôi mắt mẹ
nhòa rơi dòng lệ đổ,
Dấu chân xiêu
nghiêng ngã bước phân kỳ.
Mẹ là nắng
sưởi hồn con giá lạnh,
Mẹ là mây
che chắn  nỗi đời trôị
Tuổi ấu thơ
Con đã mất cha rồị
Năm tháng cũ
giờ tan vào hư ảọ
Chiếc  nón lá
một đời che vất vả,
Chiếc  áo nghèo
năm tháng trải con đị
Nơi quê người
trong giấc mơ đêm ngủ,
Con lắng nghe
tiếng mẹ gọi thầm thì.

Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Mẹ Là Nắng Sưởi Hồn Con Giá Lạnh"