Cúc Hương

Đời Còn Những Niềm Riêng






Em đã về rồi nắng vẫn lang thang
Gió đi hoang ở nơi nào chẳng rõ
Dấu thời gian còn in hằn trước ngõ
Nơi hàng cây che mát lối em qua.


Kỷ niệm ngày xưa giờ đã phôi pha
Ly cà phê không hương vị nhạt màu
Hoàng hôn xuống chìm dần trong hư ảo
Nghe sóng trào lòng phố bỗng chênh chao.


Em đã về đây lá vẫn xôn xao
Tiếng chim ca ngày nao nghe đã khác
Không ngọt ngào như lời yêu lãng mạn
Không lắng sâu như tiếng guitar buồn.


Mùa xuân sang hoa khoe sắc tỏa hương
Đã qua rồi những muộn phiền năm cũ
Có điều chi khiến lòng luôn ủ rũ
Phải chăng đời còn vương vấn niềm riêng?


Mai nắng xuân tràn qua ngõ bình yên
Em hãy cứ môi hồng xinh xuống phố
Như nụ hoa sớm xuân về nở rộ
Buồn hay vui cũng qua hết một ngày.


Xin mắt em cười như thuở thơ ngây
Và má em hồng khi tay chạm bàn tay
Trong đắm say giọng ai đầy tha thiết
 “Ngồi đây với anh trong cuộc đời này”. (*)


(*) Tình tự mùa xuân – Từ Công Phụng
Jan 13, 2020
Cúc Hương

Được bạn: Ct.ly đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2020

Bình luận về Bài thơ "Đời Còn Những Niềm Riêng"