Hoài Nguyễn

Hạ khúc…






Chiều hạ, mưa về từ nơi đâu
Giọt thương, giọt nhớ, giọt u sầu
Góc nhỏ nghe mưa buồn rả rích
Tiếng mưa nghe quặn thắt niềm đau.




Mấy độ hè về, xa cách nhau
Cao nguyên chiều xám ngắt một màu.
Từng giọt mưa rơi, vườn thêm vắng
Ta ngồi lặng lẽ giữa canh thâu.



Ngồi đếm thời gian hững hờ trôi
Người đấy, ta đây cách phương trời
Đêm hè giấc mộng vàng xa mãi
Ai vẫn từng khuya giấc đơn côi.



Nghe khúc hạ mưa, chợt thở dài
Phòng loan chiếc bóng một mình ai.
Chăn đơn, gối chiếc chưa tròn giấc
Nhớ bóng hình xưa mãi nơi này.



Đêm hạ, ru hồn theo tiếng mưa
Biết người nơi ấy, hết buồn chưa?
Ta thức nơi này bên giọt đắng
Thả hồn theo sợi khói đong đưa.



Ở đây, những ngày mưa rất buồn
Câu thơ cũng ướt đẫm sầu vương
Mình ta chén rượu trong chiều vắng
Rồi sẽ mềm say giữa đêm trường.



Thèm lắm mùa thu lá vàng bay
Để ai nơi ấy tóc thêm dài…
Cho đêm mãi gối đời mộng mị.
Cho mắt thôi hoài vướng lệ cay …



 


Hoài Nguyễn - 23/6/2017



 

Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 10 tháng 5 năm 2019

Bình luận về Bài thơ "Hạ khúc…"