Nguyễn Thành Dũng

NỖI BUỒN HOA CÚC



Phượng đắm đuối cháy hết mình, tắt lửa 
Mùa dịu dàng thay áo mới cho nhau 
Gió heo may dắt thu về đầu ngõ 
Hoa cúc ngẩn ngơ... vàng lại mối tình đầu... 
 
Tôi với em lạc giữa vườn hoa cúc
Em hái một bông hôn nhẹ  tặng tôi
Và thầm nói:” em gởi tình trong đó”
Tôi nhận hoa… ngày ấy… thật bồi hồi…
 
Thế mà đã bao năm rồi em nhỉ
Em làm dâu mãi tận xứ người
Sao bông cúc ngày nào em tặng
Cứ như là vừa mới đây thôi!
 
Qua lối cũ, hoa chạm vào nỗi nhớ
Tôi bâng khuâng... hồn gợn chút men say
Thu đến muộn hay em không hề biết
Một sắc vàng hoa cúc úa trên tay... 

Được bạn: HB đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2014

Bình luận về Bài thơ "NỖI BUỒN HOA CÚC"