Quên

Níu buông



Nước mắt đã cạn, giọt lệ vỡ đôi
không đủ để rửa sạch vết thương lòng
Buông
Nỗi nhớ tan ra, khoảng trống dâng cao
Niềm tin không đủ để lấp đầy
Níu
lạnh toát bàn tay, phố quen bỗng lạ
người không xưa cũng chẳng hôm nay
Quên
Con đường bỗng dài vô tận. Chênh vênh
Gió mây sương tuyết thời gian
trôi
trời mênh mông đất mênh mông
ta, chơi vơi giữa khoảng không lạc loài
thức đêm mới biết đêm dài
níu buông mới biết tình này. .
mộng thôi!

Quên

Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2021

Bình luận về Bài thơ "Níu buông"