LâmtuấnHiền

CON ĐƯỜNG ẤY..


Con đường ấy, ngày xưa dạo mỗi tối.

Giờ đi qua đã quạnh vắng thưa người.
Từng bước chân kéo lê dường mệt mỏi.
Thiếu Em rồi kỷ niệm cũ cũng vơi.
 


Con đường ấy, đêm nay qua bước vội.
Bỏ sau lưng niềm mơ ước khuất mờ
Mưa lất phất vào hẽm sâu lầy lội.
Một bóng hình đi lạc lõng bơ vơ.

Con đường ấy, lần cầm tay bở ngở.
Cảm xúc dồn nghe rõ nhịp con tim.
Dẫn truyền khắp lặng thầm theo hơi thở.
Hòa quyện máu nồng lưu giữ nỗi niềm.


 


Con đường ấy, mù sương màu phượng tím..
Dấu rêu loang nằm im ngủ bên thềm.
Trong mắt biếc môi hồng đà tắt lịm.
Xóa vết hằn thành phố nhỏ qua đêm..


(Con đường ấy, bây giờ nhắc..buồn thêm)!


 


LâmtuấnHiền


 




 

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 23 tháng 4 năm 2016

Bình luận về Bài thơ "CON ĐƯỜNG ẤY.."