LÂMTUẤNHIỀN

XA RỜI..



 


 


 


Cho nhau lời đã muộn màng.


Chỉ còn âm hưởng loang vang rã rời.


Thuyền rời xa mãi biển khơi,


Chân mây mờ khuất.. bóng người tri âm.


 


Trở về cuộc sống lặng thầm.


Từng ngày qua hẽm nghe lòng xót xa.


Bốn mùa lại tiếp đi qua,


Lối xưa thấy lạ.. đường dài quạnh hiu.


 


Ngồi đây lặng đếm mỗi chiều.


Nắng về đã nhạt màu yêu hôm nào?


Trời đêm ngưng lấp lánh sao,


Sàn nhà trăn trở.. nếp nhàu xiêm trang.


 


Buồn lên ánh mắt võ vàng.


Ngày đêm mất ngủ nặng tràn suy tư,


Cố quên hình bóng kể từ?


Bao nhiêu cuộc gọi.. hình như không màng!


 


Từ đâu duyên phận lỡ làng?


Vì đâu nước mắt phải hoài lăn tuôn?


Mà sao chẳng xóa được buồn?


Cõi phù vân đó.. qua truông khổ thầm.


 


Hết rồi mộng ước trăm năm.


Buồn qua ngõ phố lạnh trầm vô tim.


Ai gieo chất chứa nỗi niềm?


Riêng mang theo kiếp.. đắng lòng miên du.


 


Rời cành vàng lá tiễn thu.


Tìm trong giấc ngủ.. xa rời nhân gian.


LÂMTUẤNHIỀN


 

Được bạn: HB đưa lên
vào ngày: 15 tháng 11 năm 2015

Bình luận về Bài thơ "XA RỜI.."