LÂMTUẤNHIỀN

TA VỀ, TÌM LẠI..



 



Ta về nhặt bóng chiều buông.
Rơi trên đầu sóng thấm buồn đáy sâu.
Trăng tàn soi khắp cung lầu,
Tìm nơi ẩn giấu nỗi lòng tri âm.
 
 
Ngày xưa hờn dỗi lỡ lầm.
Để tình yêu đó âm thầm xa nhau.
Ước mơ chưa dệt phai màu,
Mỗi người riêng nhậnniềm đau cho mình.
Tháng ngày khép kín lặng thinh.
Như lời của biển muôn nghìn năm than.
Xót xa thân phận bẽ bàng,
Duyên sao không đặng ngắm tình ra đi?

Mưa chiều đọng ướt khóe mi.
Có là nước mắt nhớ gì người xưa?
Bây giờ tiếc mấy cũng thừa,
Từng ngày qua phố đón đưa không còn.

Chìa tay mơn cánh hoa soan,
Nép bên thềm cũ nghe lòng xót xa.
Ta về nhặt sót nắng ngà.
Hồn nghe thấm lạnh nhớ xa thương Người.
Tình nồng vỗ cánh vợi vời,
Ngàn trùng chia cách chơi vơi chẳng hồi.

Lệ nào mặn ở bờ môi?
Thay rồi ngọt lựng đáp bồi ngày xưa.
Thầm đi giữa một chiều mưa,
Nghe lòng vụn vỡ lại vừa buốt đau.
(Chập chờn một giấc chiêm bao?).

 


 

Được bạn: HB đưa lên
vào ngày: 15 tháng 11 năm 2015

Bình luận về Bài thơ "TA VỀ, TÌM LẠI.."