Nguyễn Lương Tuấn

THÁNG TƯ SÀI GÒ






Tháng 4 Sài Gòn!
Nhớ quá
Những con đường, hàng cây
Rợp bóng mát
Duy Tân, Phan Thanh Giản, Nguyễn Du, Yên Đỗ
Những con đường lang thang đếm bước
Chân đá lá vàng, 
Vĩa hè ẩm ướt lá me bay
Lòng thấy quạnh hiu
Đôi mắt nào nhung nhớ 
Trưng Vương, Gia Long hay Lê Văn Duyệt
Hồn tôi một chiều chợt trống 
Xa cách nghìn trùng

Tháng 4. 
Buồn
Chợt nhớ Sài Gòn, 
Tháng ngày vào lính
Long Thành, tiếng gọi ai quen
Âm thanh chập chùng, khóa sinh đàn anh
Ôi! Tuần lễ huấn nhục, 
Đàn anh phạt đàn em
Cho nhớ. Đời nhà binh!

Tháng tư Sài Gòn
Vẫn nhớ trạm xá quân trường
Và Tổng y viện cộng hòa
30 ngày nhập viện 
Có bước ai về giữa khuya khoắt đêm hôm

Tháng 4 Sài Gòn
Những ngày lang thang chờ đợi
Sáng chủ nhật 
Ly cà phê vĩa hè
Con đường Nguyễn Huệ
Nhà hàng Thanh Bạch
Mắt trông ngóng một bóng hình quen thuộc
Không thấy em 
Hoang vu
Giữa dòng người xe cộ tiếng động cơ

Tháng tư Sài Gòn
Vẫn nhớ và nhớ
Những con đường, những hàng cây
Những thương xá, những rạp chiếu bóng
Những nơi chợt đến chợt đi
Kỳ thi Tú tài 2, 
Trường Pétrus Ký, Sương Nguyệt Ánh
Những bài luận triết chấm mãi không hết.
Đã 42 năm rồi 
Tôi vẫn nhớ
Nhớ Sài Gòn một thuở người ơi!

Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 22 tháng 3 năm 2019

Bình luận về Bài thơ "THÁNG TƯ SÀI GÒ"